‘Nights in Rodanthe’

Bùi Bích Hà

Xổ số Vietlott hôm nayĐó là tên cuốn phim thuộc loại tình cảm êm dịu và lãng mạn do hãng Warner Bros. sản xuất và phát hành năm 2008, dựa trên cuốn tiểu thuyết dân gian của tác giả Nicholas Sparks. Tài tử chính trong phim là Richard Gere và Diane Lane.

Tài tử Richard Gere (trái) và minh tinh Diane Lane trong phim “Nights in Rodanthe.” (Hình: whatsong.org)

Xổ số Vietlott hôm nayNgoại trừ khuôn mặt và thanh thế lớn của Richard Gere trong kỹ nghệ điện ảnh, tôi không biết nhiều về Diane Lane, không biết bà có từng là diễn viên chuyên nghiệp trước khi diễn xuất trong phim này không nhưng trong mắt tôi, đạo diễn đã chọn vai rất thành công để thể hiện nhân vật của câu chuyện, một phụ nữ đời thường về mọi phương diện có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, khiến người xem có lúc không nhớ là họ đang xem phim.

Diane Lane hay Adrienne Willis trong “Nights in Rodanthe,” đang trong hoàn cảnh ly thân với chồng. Bà có hai con, một gái lớn là Amanda, một trai là Danny, 10 tuổi, ở với bà và chồng bà được tòa cho quyền thăm viếng các con mỗi cuối tuần. Sau bảy tháng chia tay, một hôm, người đàn ông nhân dịp đón con, đã bỗng nhiên lần khân nói với bà: “Anh muốn về nhà.”

Xổ số Vietlott hôm nayBất ngờ và bất mãn trước cách bày tỏ nửa sỗ sàng, nửa như ra lệnh của chồng cũ, bà ngây người trong vài giây rồi lách ra khỏi tầm tay ông ta, trả lời hòa nhã nhưng kiên quyết: “Anh không thể bức bách em như vậy được. Chúng ta đã thỏa thuận với nhau việc này rồi.” Người đàn ông khăng khăng tiến tới: “Anh yêu em, anh rất yêu em. Anh không nói là anh xứng đáng nhưng em cho anh một cơ hội. Anh biết anh đã sai lầm với em. Anh không muốn mất em và anh sẽ làm bất cứ gì để đạt được điều này.”

Không muốn ầm ĩ trước mặt con cái, Adrienne dịu giọng phân trần: “Anh để em có thì giờ suy nghĩ. Anh biết em phải đi một công việc bạn em nhờ cuối tuần này. Khi em về, chúng ta sẽ nói về việc này.”

Công việc mà Adrienne nhận lời giúp là thay mặt bà Jean, bận một công việc khác, đến trông coi ngôi nhà cổ trên bờ biển của ngôi làng Rodanthe hẻo lánh từ nhiều đời qua trong gia đình bà Jean, vẫn được mở cửa đón du khách như một quán trọ sang trọng. Bà Jean, người bạn da màu thân thiết và cũng là mẹ đỡ đầu của cô con gái đầu lòng Amanda của Adrienne. Nhận giúp bạn nhưng trong thâm tâm, Adrienne cũng muốn nhân cơ hội một mình này, tìm được một giải pháp đúng nhất cho các con bà trong cuộc hôn nhân khổ đau mà bà ngỡ không còn gì để bà phải bận tâm thêm nữa.

Người khách trọ duy nhất cuối tuần đó là một ông bác sĩ chuyên khoa giải phẫu đang có vấn đề tai nạn nghề nghiệp khi một nữ bệnh nhân qua đời ngay trên bàn mổ, bị thưa kiện và quan trọng hơn thế, bị con trai ông cũng là một bác sĩ, làm cùng bệnh viện, bất bình vì chứng kiến cách ông xử trí với gia đình nạn nhân lúc đó nên bỏ đi thật xa để không phải ở bên cạnh ông nữa.

Bữa ăn tối dọn ở phòng ăn lúc 7 giờ 30 phút theo ý muốn của khách. Adrienne đã quen việc, bà phục vụ rất chuyên nghiệp, thậm chí trong y phục hầu bàn. Phòng ăn có hoa huệ tây, bàn ăn trang hoàng cho một người với đầy đủ vật dụng cần thiết, muỗng nĩa dao, ly thủy tinh cao thấp, lớn nhỏ hai ba cỡ lấp lánh dưới ánh đèn. Món chính được đưa ra trước và trong khi Adrienne quay lại bếp lấy món xà lách thì ông khách lỉnh kỉnh tự bưng dọn các thứ từ phòng ăn sang gian bếp và ngồi vào chiếc bàn nhỏ. Adrienne hơi bỡ ngỡ rồi vui vẻ hỏi: “Ông không muốn ăn một mình ư?” Vẫn với cung cách người hầu bàn trong quán trọ, Adrienne tay lót khăn để cầm chai rượu vang rót vào ly cho khách. Câu chuyện trao đổi giữa họ vừa phải. Ông khách được biết Adrienne là ai và Adrienne được biết lý do đưa ông khách tới vùng biển vắng này, không phải để tắm biển hay ngắm cảnh nhưng là để nói chuyện với vài người.

Xổ số Vietlott hôm naySáng hôm sau, trong khi ông khách chạy bộ dưới bãi, Adrienne vào phòng dọn dẹp. Trên bàn đêm, Adrienne thấy cái khung hình chụp ông khách và một bé trai, Adrienne đoán là con của ông ta. Bên cạnh đó là một phong thư mà địa chỉ người gửi là một gia đình trong khu làng quen thuộc này.

Lát sau, khi ông khách trở lại quán trọ, Adrienne hỏi ông có muốn bữa điểm tâm không nhưng ông cảm ơn và nói là ông có việc vào phố. Lúc Adrienne đang cắm cúi dọn dẹp đống gỗ vụn ở sân trước thì ông về. Ông đậu xe, bước ra, vẻ giận dữ. Thấy Adrienne đang mang vác mấy thanh gỗ dài, ông đến gần để giúp nhưng vì ông đang cố nén cơn thịnh nộ trong lòng nên gỗ rơi lả tả vào chân ông. Adrienne bình tĩnh nói với ông là bà có găng tay để làm công việc này nhưng ông khách vội vàng xin lỗi và tiếp tục nhặt nhạnh những thanh gỗ, ôm chúng vào người và bước lên cầu thang. Adrienne cao giọng nói với ông: “Tôi chạy mua vài thứ lặt vặt.”

Xổ số Vietlott hôm nayAdrienne tới tiệm tạp hóa quen thuộc và được bà chủ chào đón thân thiện. Chọn những thứ cần dùng xong, đứng ở quầy trả tiền, Adrienne hỏi thăm bà chủ tiệm về cái gia đình bà thấy tên trên phong thư trong phòng ông khách trọ và được nghe bà chủ tiệm kể vanh vách những gì đã xảy ra cho họ. Hóa ra người đàn bà không may trong tai nạn y khoa thương tâm này lại là chủ nhân ngôi nhà có địa chỉ trên cái phong bì gởi cho ông bác sĩ. Ráp nối các mảnh puzzles lại, Adrienne đoán ra đầu đuôi câu chuyện.

Trở về quán trọ, Adrienne thấy ông bác sĩ thu xếp hành lý như muốn rời đi sớm hơn hẹn mướn phòng nên hỏi bâng quơ: “Ông không có gì để làm với những người ông cần nói chuyện hay sao?” Như bị đánh đúng tử huyệt, ông bác sĩ mất bình tĩnh, gầm lên: “Cô vừa ra phố về, cô nghe người ta nói gì về chuyện này?” Adrienne vẫn giữ sự bình tĩnh cố hữu, dịu dàng trả lời: “Tôi xin lỗi, chẳng qua cái làng này nhỏ quá, mọi người đều biết nhau.”

Đĩa phim “Nights in Rodanthe.” (Hình: dvd-covers.org)

Rồi bà quay lưng đi như không quan tâm đến câu chuyện này nữa nhưng bà không đi được vì ông bác sĩ tiếp tục gầm lên: “Cô muốn biết sự thật thì đây là sự thật! Tôi là một anh bác sĩ nghĩ mình giỏi nhất, không làm gì sai trái cả nhưng thực tế là bà ấy tắt thở trên bàn mổ do phản ứng thuốc gây mê. Tôi đã làm hết sức mình, cầu xin hết sức mình. Vì vậy, tôi quyết định lái xe 200 dặm đường đến đây với hy vọng được trần tình với chồng bà ấy nhưng họ không cho tôi vào, họ không thèm nói chuyện với tôi, thằng con còn đá vào xe của tôi!”

Ông thiểu não thú nhận: “Tôi là một thằng bác sĩ tồi, một thằng bố tồi, mọi thứ đều tồi tệ.” Adrienne sực nhớ tin báo bão đến vào buổi tối nên nhắc ông khách: “Nếu ông định đi sớm thì nên lên đường ngay trước khi bão tới.” Ông bác sĩ ngại ngùng hỏi: “Nếu cô thấy tôi ở đây bất tiện thì tôi có thể tìm chỗ khác.” Adrienne khẽ nhấc đôi lông mày và trả lời: “Tôi đang định nướng cá hồi cho bữa ăn tối.”

Hiểu nỗi lòng của người chồng bỗng nhiên góa bụa, cũng hiểu cả những trăn trở, ray rứt, những hậu quả dày vò không kém trong tâm can và cả gia cảnh nhà ông bác sĩ, Adrienne ngấm ngầm tìm cách nối một nhịp cầu giúp họ.

Xổ số Vietlott hôm naySáng hôm sau, người chồng mất vợ xuất hiện trước cửa quán trọ. Ông bác sĩ đứng trên lưng chừng cầu thang. Người kia đứng gần chân thang, bắt đầu: “Có phải ông tới đây để trở thành người đàn ông vĩ đại không? Luật sư của ông muốn ông làm gì?” “Ông ấy bảo tôi đừng đi nhưng tôi thấy tôi phải đi.” “Ông có biết mắt vợ tôi màu gì không?” Ông bác sĩ không thể trả lời.

Xổ số Vietlott hôm nayChập tối hôm ấy, cơn bão ào ạt tới. Ngôi nhà chon von trên bãi biển rung chuyển mạnh như trong một cơn địa chấn kéo dài. Adrienne đóng nẹp được một số cửa sổ nhưng vẫn còn những cửa bị gió thổi bạt đi và mưa đổ nước vào nhà. Đồ đạc rơi vỡ. Điện thoại cắt. Điện tắt. Máy phát điện không chạy. Adrienne thắp vài cây nến không đủ để xua bóng tối tràn ngập khắp nơi. Bất trắc. Mệt mỏi. Ướt át. Lạnh lẽo. Trong phim ảnh, thời tiết hiểm nghèo thường là sự xếp đặt kinh điển để xô đẩy những người gần nhau ngã vào nhau vì sự yếu đuối của họ trước thiên nhiên thịnh nộ và hung hãn. Hai người trong quán trọ buông nhau ra khi cơn bão dịu đi ở bên ngoài.

Sáng hôm sau, ông bác sĩ thức giấc trong màu nắng vàng tươi của một ngày mới sau thiên tai. Đi quanh nhà, không thấy Adrienne đâu. Lên tiếng gọi, không có tiếng đáp lại. Rồi ông cũng thấy được bà đang ngồi trên một cành cây gãy trông ra biển, mái tóc bù rối, nét mặt căng thẳng và buồn bã. Ông chào và hỏi thăm. Bà hỏi lại như không thể chờ lâu hơn: “Ông có nghe điện thoại reo lúc sáng sớm không?” “Tôi có nghe.” “Chồng tôi báo tin thằng bé út lên cơn suyễn đêm hôm qua và ông ấy phải đưa nó vào nhà thương! Tôi rất khổ tâm vì chưa bao giờ không ở bên nó trong trường hợp như thế này!” “Chuyện gì xảy ra phải xảy ra, cô không nên tự thống trách mình quá!” “Vậy sao? Làm mẹ, tôi chọn là một bà mẹ tốt. Tôi học được bài học không phải mình muốn gì cũng được và lúc nào cũng được.” Bà vùng đứng lên và đi như chạy vào nhà.

Xổ số Vietlott hôm nayCòn lại một mình, ông khách trọ ngồi im sững. Lát sau, ông trở vào và thấy Adrienne đang quét dọn quang cảnh bừa bộn do cơn bão gây ra. Ông nhặt mấy cuốn sách rơi vãi trên sàn gỗ và nói với Adrienne ở khoảng cách đủ để nghe nhau: “Tôi rất hiểu nỗi khổ tâm của cô vì không được gần con trai lúc nó cần mẹ nhất. Tôi muốn nói với cô là tôi tôn trọng cô với những gì cô đang trải qua. Và, tôi cũng muốn nói rằng bất cứ một người đàn ông nào dù ngu đến đâu cũng phải biết có cô là một may mắn lớn.”

Xổ số Vietlott hôm nayLời tỏ tình có vẻ đến từ suy gẫm và thức tỉnh từ hành xử của một bà mẹ nhiều cố gắng sau khi làm rung động trái tim thương tích của ông bác sĩ, cũng làm rung động trái tim bầm dập của người vợ trẻ đang tìm cách thoát khỏi cuộc hôn nhân với người chồng tuy có với bà hai mặt con nhưng chưa bao giờ biết vợ mình là ai? Nói xong ông quay đi, định có lần nói chuyện sau cùng với người chồng góa bụa đã mời ông tới đây nhưng cả hai hình chưa chưa ai nói đủ những điều họ muốn nói.

Một cảnh trong phim “Nights in Rodanthe.” (Hình: commonsensemedia.org)

Xổ số Vietlott hôm nayHọ ngồi đối diện nhau trong gian phòng khách nghèo nàn nhưng tươm tất. Ông chủ nhà đưa cho ông bác sĩ hình chân dung vợ ông và nhắc lại câu hỏi chưa được trả lời: “Mắt vợ tôi màu gì, ông có biết không?” Nhìn vào người trong ảnh nhưng ông bác sĩ không thể trả lời vì ông đã không quan tâm làm thế vào cái lúc lẽ ra ông cần nhìn vào mắt bệnh nhân để thấy bà là một con người có đời sống cảm xúc, không phải chỉ là cái cục bướu bà muốn ông giúp cắt bỏ!

Xổ số Vietlott hôm nayNgười chồng nghiêm nghị nói tiếp, giọng ông trầm như sợi dây đàn chùng: “Chúng tôi gặp nhau thời trung học, yêu nhau và lấy nhau đến nay đã 43 năm. Mắt vợ tôi màu nâu đậm, mềm và dịu dàng, chưa từng làm thương tổn một ai. Suốt 43 năm bên nhau, ánh mắt ấy vẫn nguyên vẹn như ngày đầu tôi thấy. Bà ấy có tất cả cái gì đẹp và tử tế nhất trên thế giới này trong sâu thẳm bà ấy. Thế nhưng bà ấy nói với tôi: ‘Em muốn mình luôn đẹp trong mắt anh’ và bà ấy muốn giải phẫu tuy đối với tôi, bà ấy đã luôn luôn đẹp. Mong muốn của bà làm tan nát trái tim tôi.”

Đôi mắt đầy bóng tối khổ đau của người đàn ông nhìn xoáy vào mắt người đối diện như thầm lặng hỏi vì sao sự việc tệ hại kia lại có thể xảy ra? “Ông là người cuối cùng bà ấy gặp và nói chuyện trong cuộc đời này nhưng ông không biết ông đã nhìn thấy ai đâu! Bây giờ thì ông biết rồi đấy và bà ấy đã chết rồi!” Không khí đóng băng, mỗi người tê dại ở chỗ ngồi của mình. Ông bác sĩ thật lòng thấy mình trong cuộc, ngập ngừng thốt ra được mấy chữ: “Tôi rất tiếc, tôi thành thực rất tiếc!”

Trên đường về lại quán trọ, ông thấm ngấm lời Adrienne nói với ông hôm ông giận dữ đòi kể sự thật câu chuyện: “Ông chỉ biện bạch để tự bảo vệ mình trong khi người ta muốn thấy ông không ở ngoài mà ở trong sự tồi tệ đã xảy đến với họ và ông là một phần của sự tồi tệ ấy.” Quả thật, vượt qua chính mình và hòa vào nỗi đau của người khác là cách giải phóng mọi ám ảnh đeo đẳng bản thân như một thứ gông cùm đáng sợ. Tâm hồn ông như căn phòng kín đột nhiên mở toang cửa, mơn man làn gió dịu mát trong một thinh không thanh bình.

Ông mang tâm tình biết ơn ấy nhập vào cuộc vui của dân làng đang náo nhiệt tổ chức ăn mừng cơn bão đã qua. Âm nhạc, khiêu vũ, rượu thơm, thức ăn ê hề, tình người chan chứa, biển đêm rì rào con sóng nhỏ và cả hy vọng gởi vào tương lai đã khiến hai tâm hồn lạc lõng, hai cơ thể mỏi mệt tìm thấy nơi nương tựa ở nhau.

Xổ số Vietlott hôm nayNhưng ông còn một việc phải làm: bay đi Ecuador để hòa giải với con trai ông đã chọn nơi chân trời góc biển hiểm trở này để làm thiện nguyện với khả năng bác sĩ của cậu. Công việc hoàn tất như mong đợi, ông đã hẹn gặp lại Adrienne để sống phần đời còn lại bên nhau và bên những đứa con là niềm vui không gì so sánh được trong lòng họ. Thế nhưng, một cơn lũ rừng đã cuốn ông đi trong nỗ lực giúp con trai ông di tản số y cụ rất quý giá cho dân làng ra khỏi bệnh xá nằm trong vùng thiên tai. Không biết trong vài giây cuối cùng còn thở được, ông có nhớ lại một lời nói khác của Andrienne trên bờ biển không? “Làm mẹ, tôi hiểu rằng không phải mình muốn gì cũng được và lúc nào cũng được.” Dẫu điều gì xảy ra, cả hai đã thực sự sống hết mình, sống chân thật trong mỗi hoàn cảnh đến với họ.

Xổ số Vietlott hôm nayTiếng chuông cửa reo vào lúc Adrienne đang chờ đợi là của đứa con trai trở về từ Ecuador, mang theo di vật của cha cậu và lời cảm ơn từ đáy lòng: “Bố con thay đổi hẳn. Cô đã kịp cho con một người cha.” Cuốn phim kết thúc khi Amanda vốn giận mẹ đã không làm theo ý muốn được trở lại của bố, nay cảm nhận một điều gì rất chín chắn trong tâm hồn cô khi nhìn mẹ đau khổ như chưa bao giờ có ai đau khổ đến thế và để nghe mẹ dặn dò: “Mẹ yêu bố Jack vì ông là bố các con nhưng mẹ muốn con biết trên đời còn một thứ tình cảm khác là động lực giúp con người hoàn thiện mình. Cứ tự tin. Con xứng đáng có một tình yêu như thế.” [qd]

Có thể bạn quan tâm